Dành vài phút đồng hồ ngắm nghĩa đường xá, bạn sẽ thấy có rất nhiều loại phương tiện di chuyển trên một tuyến đường. Từ xe “căng hải”, xe buýt, xe máy đến xe ô tô. Mỗi loại phương tiện có vận tốc di chuyển khác nhau, cái nhanh cái chậm, nhưng tất cả chúng đều đang chuyển động.


Mỗi người có một loại phương tiện riêng- Chúng có vận tốc khác nhau

Con người cũng giống vậy, có người đi nhanh, có người lại chạy chậm. Ngặt một nỗi, sự dịch chuyển của những người xung quanh luôn tác động đến những bước chân của ta. Giống như một cuộc đua xe vậy.

Như bạn đã biết, Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, còn Qatar là số 3, cách chúng ta 4 giờ đồng hồ. Điều đó có nghĩa là họ đang sống chậm hơn chúng ta ư? Câu trả lời là không. Hay Việt Nam và Thái Lan có cùng múi giờ, nhưng liệu tốc độ phát triển của hai quốc gia có bằng nhau?

Qua những múi giờ, tôi muốn nói đến một hiện tượng đang hàng ngày diễn ra trong cuộc sống của mỗi người, đặc biệt là những người trẻ. Khi kỳ vọng từ gia đình, áp lực từ xã hội khiến họ chọn nhầm phương tiện di chuyển cho chính mình, đó là khi bạn chưa đủ 21 tuổi đã muốn cầm lái ô tô và gây tai nạn.

Mỗi cá nhân thường sở hữu cho mình một chiếc đồng hồ, và không ai là không nhìn đồng hồ mỗi ngày ít nhất là một lần. Thời gian được vẽ bởi 3 chiếc kim trong cái vòng tròn mà bạn đang nhìn thấy ở khắp trái đất này đều giống nhau, chúng có 12 số, đại diện cho 24 giờ/ngày. Sự khác biệt ở đây chính là cách mỗi người sống và hoạt động trong 24 giờ đó. Một học sinh sẽ dành nhiều thời gian vẽ hàm số, học thì hiện tại, hay đọc một bài văn mẫu, một cầu thủ sẽ tập tành với trái bóng, một bà nội trợ sẽ nấu ăn, một cảnh sát sẽ đi bắt cướp, và một tên trộm sẽ tìm kiếm ngôi nhà vàng trong làng mất cảnh giác… Không một ai sử dụng 24 giờ đó giống nhau cả.


Mọi chiếc đồng hồ đều giống nhau nhưng chủ nhân của chúng thì không

Nhưng có một vấn đề là vẫn có những nhân tố có sở thích điều chỉnh kim đồng hồ của người khác? Những bậc phụ huynh, cấp trên, hay chính bạn là người làm điều đó. Vì con nhà người ta đang học kế toán nên tôi cũng phải thi vào trường kinh tế, vì con nhà người ta đang bay tới Trung Quốc nên tôi cũng phải nhanh mua vé đến Hoa Kỳ, vì con nhà người ta đã tốt nghiệp đại học nên tôi cũng phải mặc được bộ đồ tốt nghiệp và thả tung “cái mũ ước mơ” lên trời, vì con nhà người ta đã kết hôn và chuẩn bị mừng thôi nôi con gái nên tôi cũng phải chạy vội đến một tiệm áo cưới nào đó để gặp hoàng tử của đời mình. Đó là khi đồng hồ của bạn bị hư pin khiến bạn xem ké đồng hồ của người khác, và vô tình sống trong vòng xoay kim cô của họ. Đương nhiên, bạn sẽ sớm ngộp thở và khủng hoảng khi cố gắng chạy asama để đuổi theo Vespa. Và đó là một vấn đề lớn đấy! 


Tôi đã từng nghe một câu nói rất hay “Đừng đánh giá một con cá qua việc nó leo cây”. Một con cá làm sao có thể leo cây? Thậm chí chỉ cần lết được tới gốc cây nó cũng đã kịp “hóa rồng về trời” rồi. Nhưng nếu bạn để nó vào đúng dòng sông Hương của Hoàng Phủ Ngọc Tường, thì kình ngư Michael Phelps cũng không đủ tầm làm đối thủ của nó.

Câu nói trên chỉ ra một điều mà ai trong chúng ta cũng cần ngẫm nghĩ: có đôi lúc chúng ta tuyệt vọng vì tụt hạng trong cuộc đua của xã hội. Chúng ta chới với không biết mình là ai? Mình cần làm gì? Chỉ là thấy người khác chạy, mình cũng phải chạy theo đúng trào lưu. Nhưng bạn biết đấy, làm sao bạn có thể chạy thắng được một vận động viên điền kinh khi bạn còn đang bị thấp khớp!

Sẽ không có một quy chuẩn nào đặt ra trong cuộc sống cả. Bạn không nhất thiết phải đậu đại học khi 18, 22 tuổi tốt nghiệp, 28 tuổi kết hôn, 29 tuổi sinh con, 60 tuổi tập dưỡng sinh cùng các bà lão ngoài công viên. Ở tuổi 18, bạn có thể đang là đầu bếp ở một nhà hàng Pháp, ở tuổi 28 bạn là một thiện nguyện viên ở Châu Phi, và ở tuổi 60 bạn cũng có thể chinh phục vài ngọn núi, đi hát karaoke hay uống trà sữa với mấy nhỏ bạn thân, và đương nhiên bạn cũng có thể kết hôn bất cứ lúc nào bạn muốn miễn là không vi phạm pháp luật. Bạn thấy đấy! Obama nghỉ hưu năm 54 tuổi, còn người kế nhiệm ông Donald Trump đến 70 tuổi mới bắt đầu cắp cà vạt đi làm tổng thống nước người ta cơ mà!

Trong cuộc sống, có đôi lúc xã hội, người thân hoặc những yếu tố ngoại cảnh đòi buộc bạn phải sống theo một khuôn mẫu được đặt ra như một thước đo cho sự chuẩn mực. Tuy nhiên, con người mới là nhân tố tạo ra xã hội, và chỉ có bạn mới biết bạn là ai, cần gì, muốn gì và bạn sẽ sống như thế nào trong tương lai.



Có hai nguyên tắc bạn cần phải nhớ để không sống nhầm cuộc đời của người khác. 

Thứ nhất, bạn là cá và việc của bạn là bơi. Tránh nghe lời rủ rê của bạn khỉ nhà bên mà lao lên bờ nhé! Bạn sẽ chết không kịp ngáp cho mà xem.

Thứ hai, tự mua cho mình một chiếc đồng hồ thật tốt và sử dụng nó theo cách mà bạn muốn. Đừng đánh rơi nó vào tay ai đó, họ sẽ làm hỏng nó và bạn lại tốn tiền đi sửa đấy!

Nguồn ảnh: Tác giả/ Tổng hợp trên Internet