“Dĩ hòa vi quý” là thứ ai cũng mong cầu, con người có được sự lương thiện và lòng bao dung chảy trong mạch máu là đáng quý, nhưng hai thứ quý giá này không phải là thứ có thể đem đi phân phát một cách ngẫu nhiên. Hãy luôn nhớ, muốn lương thiện đặt đúng nơi, bao dung đặt đúng người, trước hết phải biết dùng cái đầu. 

Làm người lương thiện quá thì dễ bị coi thường, lợi dụng

Có một cái tâm sáng chưa chắc đã là tốt, cái tâm sáng phải được định hướng bằng một cái đầu tinh thông, để đặt lòng thương thiện đúng nơi, đúng chỗ, đúng thời điểm, đúng nhu cầu. Cái cái tâm lương thiện quá, lúc nào cũng hiền như đất, gặp ai cũng giúp đỡ, bạn dễ trở thành bậc thềm để người ta dẫm đạp lên, dễ bị người ta lợi dụng khi người ta chà đạp bạn, bạn không biết phản kháng, không biết giận, bạn cứ mãi trở thành thứ cho người dẫm lên, chà đạp. Đấy không phải lương thiện, đấy là nhu nhược!

Có cái tâm quá tốt, coi mọi người như anh em gia đình, ai nhờ bạn giúp bạn đều giúp, xin gì bạn cũng cho, bạn mãi mãi đứng giữa thứ họ muốn. Đấy không phải lương thiện, đấy là ngu ngốc, nhu nhược!

Có cái tâm quá tốt, gặp điều gì cũng nhịn, đến một ngày khi bạn không nhịn được nữa, ai cũng trách bạn thay đổi. Gặp ai bạn cũng giúp đỡ, đến một ngày bạn không đủ sức giúp đỡ họ, họ dễ dàng quay lưng với bạn. Người mất đi tất cả là bạn. Đấy không phải là lượng thiện!

Bao dung độ lượng là tốt, nhưng cần đặt đúng người

Muốn dùng sự bao dung, hãy nhìn vào sự chân thành. Bao dung cho một hay nhiều người không quan trọng, quan trọng phải đặt đúng người, đặt đúng vào sự chân thành, đặt đúng lòng tin vào mối quan hệ.

Bạn tha thứ cho người xấu hại mình, cũng là cho họ một cơ hội mang một con dao khác đưa cho họ xoáy sâu vào vết thương đang rỉ máu một lần nữa, cho người khác cơ hội lợi dụng bạn một lần nữa. Đó là lỗi của bạn, có trách hãy trách mình đầu tiên. Bạn cứ cho đi mãi sự bao dung không đúng người, họ nhận nhưng rồi vẫn theo lối mòn đấy, nhưng người thực sự cần bạn bao dung thì lại không có cơ hội. Sau tất cả, người đau khổ nhất vẫn là bạn. 

Sống ở đời, khó tính một chút cũng chẳng sao

Sự lương thiện chỉ thực sự có giá khi đặt đúng nơi, đúng người. Muốn đặt đúng nơi, đúng người thì phải biết dùng cái đầu, biết phân biệt tốt xấu. Hãy luôn nhớ, sự lương thiện không phải là thứ dễ dàng mang đi phân phát.

Đôi lúc bạn cần khó tính một chút, họ nhờ vả gì, hãy nói không nếu thực sự bạn không muốn. Người ta cầu xin bạn điều gì, thay vì cho chín cho mười, hãy cho họ năm, bảy phần thôi. Người khác dù có quỳ xuống chân bạn xin lương thiện, xin sự bao dung, hãy dùng cái đầu để quyết định, chứ đừng bao giờ dùng con tim.

Làm người quá tốt, cũng không dễ sống chung trong một đám đông, người này thích bạn vì bạn hiền lành, người khác chơi với bạn vì bạn có lợi cho họ, người khác không ưa bạn vì bạn quá nhu nhược. Lương thiện quá, tốt quá cũng không làm nên chuyện.

“Lương thiện là thứ không cần cố gắng” đừng bao giờ cố ép mình phải lương thiện, sự lương thiện, bao dung trong bạn sẽ tự trỗi dậy khi gặp đúng người, đấy mới là sự lương thiện có giá trị. 

Lương thiện với người khác chính là thiện đãi với chính mình, nhưng lương thiện, bao dung không đúng người, không khác nào tự mình làm hại chính mình. Hãy luôn nhớ sự lương thiện chỉ lương thiện chỉ có giá trị khi dùng cái đầu để thực hiện, do con tim dẫn lối.

Mùa sale thương hiệu - Giảm giá tối đa Khám phá ngay !

0 289