“Mình muốn xin nghỉ việc !!”

 


Tôi có một cô bạn, cô ấy cũng đang ở ngưỡng tuổi bấp bênh của cuộc đời như tôi vậy, cô ấy thường xuyên tâm sự với tôi về ý định xin nghỉ việc của mình, vì nó đã luẩn quẩn trong đầu cô ấy rất lâu rồi. Nó làm cô ấy luôn xao nhãng trong công việc hiện tại và cũng sản sinh ra rất nhiều “tư tưởng chống đối” như chống đối môi trường công sở - nơi cô ấy làm việc, chống đối đồng nghiệp và đôi khi còn là chống đối cấp trên của mình nữa. Nhưng cô ấy vẫn luôn đắn đo, do dự và ngập ngừng không dám đưa ra quyết định xin nghỉ việc chính thức.

Theo logic thông thường thì nhiều người nhìn vào cô ấy đều sẽ bị nhầm lẫn về vai trò giữa cảm xúc và lý trí, cả tôi cũng không ngoại lệ. Tôi nghĩ là vì quan điểm và thế giới quan của cô bạn của tôi không giống với đa số mọi người. Cô ấy chia sẻ là ai cũng nghĩ là ý định nghỉ việc của cô ấy là chỉ đạo của cảm xúc và lý trí thì đang ra sức khuyên răng, ngăn cản với hàng tá những lý do chính đáng như là “rủi ro thất nghiệp, áp lực cơm áo gạo tiền, qua môi trường mới thì chắc gì đã được như môi trường công sở hiện tại...” vì thế dù cảm xúc có đang khó chịu như thế nào nhưng do lý trí cản lại nên cô ấy mới có những biểu hiện ngập ngừng không dứt khoát. Bên cạnh đó, cấp trên của cô ấy dù rằng yêu quý cô nhưng lại cho cô ấy một lời khuyên không mấy phù hợp là “hiện tại, em đang sống quá cảm xúc, cần phải lý trí hơn, sai lầm tuổi trẻ là cứ nuông chiều cảm xúc của bản thân quá nhiều như thế, lớn rồi...”

Bạn biết phản ứng của cô bạn tôi khi nghe lời khuyên ấy như thế nào không? Tôi cũng thật sự rất bất ngờ khi được nghe cô ấy chia sẻ, đúng là nó không giống với cách suy nghĩ của nhiều người khác mà tôi được biết, tôi tin đây sẽ là một trong những câu chuyện hay mà bạn nhất định sẽ thấy thú vị. Lúc đấy, cô bạn tôi đã khẳng khái hỏi lại chị sếp của mình là "thật sự, chị không thấy mệt mỏi và chán nản như em sao ạ? Không phải chị cũng có ý định xin nghỉ giống em hay sao? Thật ra em muốn nghỉ lâu rồi, chỉ vì em chưa có đủ tiềm lực tài chính để phòng hờ cho rủi ro thất nghiệp nên em mới đắn đo và do dự thôi ạ, nhưng em thật lòng muốn nghỉ việc chị à..."

Nghe thế, chị sếp kia mới trả lời "ừ, thì chị cũng như em". Được thế, nên cô bạn tôi mới xông tới luôn, cô ấy hỏi ngượng lại "vậy là do chúng ta chưa đủ bản lĩnh để nuông chiều cảm xúc bản thân hay thật sự không nên nuông chiều cảm cảm xúc bản thân vậy chị?". Tới đây, chị sếp kia mới im lặng một hồi lâu và sau đó mới nói là “em quyết định như thế nào cũng được, nhưng chị vẫn sẽ tôn trọng quyết định của em”.


Bạn có bao giờ tự hỏi mình hay được ai đó hỏi một câu hỏi như thế này hay chưa?


Quay lại câu chuyện về vai trò của cảm xúc và lý trí trong ý định nghỉ việc của cô bạn của tôi, cô ấy chia sẻ thẳng thắn với tôi rằng “Chỉ đạo xin nghỉ việc là của lý trí đấy mày à, cảm xúc của tao đã cố gắng níu giữ nên tao mới còn trụ lại đến tận bây giờ đấy chứ !!”

Lý trí của tao, nó rất tỉnh táo khi nhận định tình hình, đánh giá đúng sai, trước sau và cân đo đong đếm những sự đánh đổi trong cả cuộc sống và đương nhiên là cả trong công việc nữa. Nó bảo tao nên nghỉ việc. Nhưng với tao, Lý trí chỉ đóng vai trò Gia Cát Lượng, Cảm xúc mới chính là Lưu Bị và nắm trong tay quyền ra quyết định cuối cùng. Cảm xúc của tao, nó bảo tao không được nghỉ khi chắc gì đánh giá của lý trí thật sự chính xác, nó còn khuyên lý trí nên tìm cách xoay sở và kế hoạch để thích nghi với môi trường công sở tại công ty hiện tại, vì việc khó hay không là do góc nhìn của bản thân ta mà thôi, bỏ cuộc là vì đánh đổi chưa xứng đáng hay chỉ là chúng ta chưa vượt qua giới hạn của bản thân mình, quá vội vàng thì sẽ rất dễ phạm phải những sai lầm tuổi trẻ ?!”

Đến đây, tôi mới bật cười vì cái thứ logic kì hoặc của bạn mình, những gì nó nói nghe lạ lẫm nhưng lại phảng phất đâu đó sự hợp lý mà tôi không thể nào phủ nhận.

 


Rồi khi nó thấy mắt tôi tròn xoe nhìn nó mà không nói gì, nó cũng hiểu là tôi chưa “thẩm thấu” những gì nó nói, thế là nó tiếp tục giải thích thêm. “Như mày biết đấy, Gia Cát Lượng - Lý trí của tao nào phải tay vừa, một khi mà nó đã muốn thì nó sẽ hoạch định kế hoạch để đưa cảm xúc vào những thế khó, bởi nó muốn đẩy cảm xúc lên đến đỉnh điểm của sự cùng cực và rồi... đồng ý với lời khuyên. Do mỗi sự việc đều có những góc độ tiếp cận khác nhau, cái nào cũng có điểm tốt và chưa tốt cả nhưng chí ít cái mà lý trí đã khuyên thì đã được sàn lọc và đánh giá ở một mức độ nhất định. Rồi chuyện gì tới cũng tới, cảm xúc đồng ý !!


Theo bạn, cô bạn của tôi ra một quyết định như thế thì là chính chắn hay là do ngông cuồng và quá “nuông chiều cảm xúc bản thân”?


Phần tôi, thì hình như tôi cũng đã bắt đầu hiểu cái lý lẽ và logic của cô bạn của mình, nhưng khi đã hiểu rồi thì tôi cũng có những lý lẽ và logic của riêng bản thân tôi về vấn đề này. Tôi thấy rằng, nếu các nhà tuyển dụng hay là các chủ doanh nghiệp tinh ý hơn và chịu khó bỏ công tìm hiểu về nhân viên của mình thì chắc sẽ giữ chân được bất kì ai mà họ mong muốn, vì môi trường công sở cũng không phải quá đáng sợ.

Như trường hợp cô bạn của tôi, nếu đánh giá cao năng lực của cô ấy và muốn giữ chân cô ấy tiếp tục ở lại doanh nghiệp thì chị sếp kia không nên khuyên cô ấy như thế, không nên dùng cùng một “bài” để trình diễn ở tất cả mọi nơi, nhất là tại một nơi mà khán giả lắng nghe lại là một thành phần hết sức đặc biệt – vì thế, tôi mới nói là đây có thể sẽ là một trong những câu chuyện hay, hay một case study rất đáng để nghiên cứu.

1.  Hãy quan tâm nhiều hơn đến thế giới quan và định hướng trong công việc của nhân viên để có thể truyền đúng động lực khi cần thiết và cũng như là phát hiện vấn đề kịp thời, hiểu rõ bản chất để có những lời khuyên và chia sẻ đúng đắn nhất. Đương nhiên không phải bằng cách hỏi thẳng người nhân viên của mình “định hướng sắp tới của em là như thế nào? Hay là em có ý kiến gì hài lòng/ không hài lòng về công ty mình hay không?...”

2.  Hãy để ý những động thái bất thường của nhân viên, như là vi phạm nhiều hơn, vi phạm những lỗi thật sơ đẳng mà bình thường không hề mắc phải… có thể người nhân viên ấy đang cố tình để thúc đẩy cảm xúc bản thân (như cô bạn của tôi đấy).


3.  Hãy thể hiện thái độ thật chủ động, rõ ràng và dứt khoát nếu như vẫn muốn giữ người nhân viên mình tâm đắc ở lại. Vì chỉ có như thế, họ mới cảm nhận được mình đang nhận được sự đánh giá cao từ cấp trên, cũng như có lòng tin hơn về chuyên môn nghiệp vụ trong công việc của mình – điều mà không phải nhân viên nào cũng có được, dù không có được nhưng không ai là không thích cảm giác tự tin hơn ở chính mình.

Từ câu chuyện của cô bạn của tôi, tôi cũng đồng ý rằng “nuông chiều cảm xúc bản thân” không phải lúc nào cũng là bồng bột, là ngông cuồng, là cái sai lầm tuổi trẻ. Vì nếu để ý thật kĩ, bạn sẽ nhận thấy một điều là thật sự chỉ có 2 loại người dám “nuông chiều cảm xúc bản thân” mà thôi.



Một là loại COCC có thế lực chống lưng nên họ không hề lo lắng cho những hậu quả của việc “nuông chiều cảm xúc bản thân”.  Loại thứ hai chính là những người thật sự có bản lĩnh, họ nhận thức được rất rõ điều mà họ đang làm, bản lĩnh của họ đến từ việc họ làm việc bằng cả đam mê, nhiệt huyết (chính từ cảm xúc mà ra) nên hiệu suất công việc và thái độ sẽ hơn hẳn những người khác. Thực tế thì vẫn tồn tại những người “nuông chiều cảm xúc bản thân” một cách nửa vời và phải trả giá cho việc đấy nhưng nếu bạn nhận thấy ai đó thật sự có bản lĩnh thì cái thể loại “nuông chiều cảm xúc bản thân” của người đấy không thể nào là loại nửa vời được – như cô bạn của tôi vậy !!

Mùa siêu mua sắm - Giảm giá tối đa Khám phá ngay !

0 203