Đã 1 tháng kể từ ngày khai giảng của năm học mới, người ta vẫn giữ chút dư âm về một bức thư “kỳ lạ” được gửi từ một cô bé học lớp 6 đến hiệu trưởng của ngôi trường cô bé sẽ theo học trong năm đầu chuyển cấp. Một cô bé chưa từng biết mặt thầy hiệu trưởng, lại can đảm viết thư tay gửi thầy có khiến bạn tò mò không?

Người ta sẽ nghĩ cô bé viết thư xin điều gì đó cho bản thân ví dụ như học ít hơn, chơi nhiều hơn, tham gia văn nghệ của trường...Nhưng không phải vậy, nội dung bức thư là một lời khẩn xin đừng thả bong bóng vào ngày lễ khai giảng.



Mỗi năm vào dịp khai giảng, sau khi tiếng trống trường vang lên, thầy cô và học sinh nô nức “thả tung ước mơ” lên trời bằng những quả bóng bay đủ màu sắc. Cảnh tượng đó có đẹp không? Xin thưa, nó không những đẹp mà còn rất tuyệt đẹp là đằng khác. Tuy nhiên, phút vui ngắn ngủi đó của từng trường học, từng học sinh lại kết liễu cuộc đời của biết bao sinh vật khác, và dần dà cũng hủy hoại luôn cả nơi chốn chúng ta gửi gắm ước mơ, chính là đại dương và rộng hơn là trái đất. Khi bóng bay lên trời, không ai biết rồi những mảnh nhựa đó sẽ bay về đâu. Nhờ những hình ảnh trên Internet, ta biết chúng lặn ngụp dưới đại dương, chìm sâu trong lòng đất… Rồi từ đó, cá biển, chim trời đều mắc một căn bệnh dẫn không thuốc chữa, đó chính là bệnh tắc ruột. Người ta tìm thấy rất nhiều loài cá, loài chim nằm “ngủ” bên bờ biển, trong bụng chúng có rất nhiều thứ nhưng không phải là thức ăn mà là nhựa, nhựa dùng một lần, trong đó có những mảnh “bóng ước mơ” mà tôi hay bạn cũng từng ít nhất một lần buông tay thả đi. 

Lá thư của cô bé gây xôn xao không phải vì cô bé tuổi nhỏ đã biết suy nghĩ lớn mà nó đã đánh động đến tất cả chúng ta, những kẻ vô thức hoặc cố tình vô thức treo án tử cho các sinh vật khi chúng không thể phân biệt đâu là thức ăn đâu là “thuốc độc”. Thế giới hôm nay xem ô nhiễm đại dương, bùng nổ rác thải nhựa, đặc biệt là nhựa một lần là một vấn nạn cần phải giải quyết triệt để trước khi mẹ thiên nhiên đòi lại cả hệ sinh thái lẫn trái đất này. 



Khi lá thư này được đăng tải, không chỉ trường cô bé mà hầu hết các trường đều thay bóng bay bằng chim bồ câu, loài chim đại diện cho hòa bình và khát vọng. Câu hỏi đặt ra ở đây là chúng ta có thật sự được đánh động hay không? Hay chỉ là vì bức thư quá nổi tiếng và chúng ta làm thế để hưởng ứng phong trào giảm rác thải vì danh tiếng, vì đám đông. Hãy nhớ bóng bay không phải là thứ rác thải nhựa duy nhất, bên cạnh nó còn ly nhựa, ống hút, túi nilon, đó mới là những thứ đáng sợ hơn cả. Sẽ chẳng có gì thay đổi nếu một tay bạn thả chim bồ câu, tay còn lại cầm một ly cafe bằng nhựa với chiếc ống hút màu sắc cũng không kém bóng bay. 

Để cứu lấy trái đất, chúng ta cần học cách yêu thương quả địa cầu này chân thành và hồn nhiên như những đứa trẻ, mà đại diện là em bé lớp 6. Hy vọng rằng, lá thư của cô bé không chỉ khiến chúng ta xúc động nhất thời nhưng thật sự được thức tỉnh, không chỉ khởi tạo một phong trào nhưng dưới bàn tay của từng người chúng ta, nó sẽ hình thành một thói quen ngưng sử dụng rác thải nhựa. 


Hãy xem lá thư như một hồi chuông cảnh tỉnh và đừng phớt lờ âm thanh mà môi trường đang kêu gào xung quanh bạn. Đó mới là giáo dục thật sự, đó mới là ý nghĩa của ngày lễ khai trường. 


Mùa siêu mua sắm - Giảm giá tối đa Khám phá ngay !

0 44